Tác giả Nick Morgan

Ngay cả những bài phát biểu chân thành cũng cần được chuẩn bị.  Quy trình bốn bước sau sẽ giúp bạn tạo dựng được kết nối cảm xúc chân thật với khán giả của mình.

Sơ lược về Ý tưởng

Dù bạn đã diễn tập bài phát biểu của mình kỹ lưỡng — và làm chủ những ngôn ngữ cơ thể quan trọng­ nhưng khi thực hiện bài diễn thuyết, bạn cảm thấy khán giả chỉ nhiệt tình đôi chút thôi.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mọi người có lẽ đang cho rằng bạn giả tạo. Nguyên nhân là: Khi chúng ta tập luyện một số yếu tố ngôn ngữ cơ thể cụ thể nào đó, chúng ta sử dụng chúng một cách máy móc trong bài phát biểu thực tế—và sẽ hơi chậm nhịp hơn so với câu từ tương ứng một chút.­ Khán giả sẽ cảm thấy có gì đó không ổn, bởi vì trong đoạn đối thoại tự nhiên, ngôn ngữ cơ thể diễn ra trước những câu từ tương ứng.­

Để chứng minh tính chân thật của mình, đừng tập luyện ngôn ngữ cơ thể. Thay vào đó, hãy tưởng tượng việc đáp ứng bốn mục tiêu sau:

  • Cởi mở với khán giả
  • Kết nối với khán giả
  • Đam mê với đề tài của bạn
  • Lắng nghe khán giả

Khi diễn tập theo cách này, bạn sẽ thực sự trải nghiệm những cảm giác đó khi truyền tải bài phát biểu của mình. Ngôn ngữ cơ thể của bạn sẽ diễn ra đúng thời điểm. Và khán giả của bạn sẽ biết rằng bạn thật sự tài giỏi.

Thực tiễn của Ý tưởng

Morgan khuyến nghị luyện tập bài phát biểu của bạn và luôn nhớ tới bốn mục tiêu sau:

CỞI MỞ VỚI KHÁN GIẢ

Để diễn tập sự cởi mở,  hình dung mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào nếu bạn thuyết trình với một người mà bạn cảm thấy hoàn toàn thoải mái.­ Người đó có thể là nửa kia, bạn thân hoặc con cái. Hãy ghi nhớ kĩ cảm giác của bạn lúc này. Đây là trạng thái cảm xúc bạn muốn đạt được khi truyền tải bài phát biểu.

Trạng thái này làm cho ngôn ngữ cơ thể của bạn được tự nhiên hơn, chẳng hạn như vẻ mặt tươi cười và vai thả lỏng.­ Và những cử chỉ này sẽ càng ngày càng mang bạn đến gần với những suy nghĩ và cảm giác thẳng thắng, chân thật hơn.

KẾT NỐI VỚI KHÁN GIẢ

Khi bạn luyện tập bài phát biểu của mình, suy nghĩ cẩn thận về ý muốn gắn kết với  khán giả. Tưởng tượng rằng có một đứa trẻ mà bạn biết rất rõ lại hề không để ý đến bạn.­ Bạn muốn thu hút— và duy trì—sự chú ý của nó bằng mọi cách có thể.

Trong những trường hợp như vậy, đừng lên chiến lược, bạn chỉ đơn giản làm những gì bản thân cảm thấy tự nhiên và phù hợp. Ví dụ như, bạn tăng cường độ hoặc âm lượng giọng nói của mình hoặc di chuyển lại gần khán giả hơn. Trong bài phát biểu thực tế của bạn thì những hành vi này sẽ xảy ra một cách tự nhiên trong những thời điểm phù hợp

ĐAM MÊ VỚI ĐỀ TÀI CỦA BẠN

Trong khi diễn tập, tự hỏi bản thân mình đề tài nào làm bạn cảm thấy tâm đắc: Được và mất gì? Bạn  muốn bài thuyết trình của mình mang lại những kết quả gì? Đừng chỉ tập trung vào những gì bạn muốn nói mà còn vào lý do bạn trình bày bài phát biểu này và bạn cảm thấy như thế nào. Hãy để những cảm xúc sâu lắng bộc lộ trong từng câu chữ mà bạn truyền tải trong lúc diễn tập. Bạn sẽ truyền tải được một bài phát biểu chân thành với niềm đam mê đó và  trở nên nhân văn và gắn kết hơn.

“LẮNG NGHE” KHÁN GIẢ CỦA MÌNH

Để luyện tập một cách hoàn thiện, suy nghĩ cẩn thận về những cảm nhận của khán giả khi bạn bước lên để bắt đầu bài thuyết trình của mình. Họ có phấn khích về tương lai của mình hay không? Hay đang lo lắng về những tin buồn? Khi đang luyện tập, hãy tưởng tượng bạn đang quan sát khán giả cẩn thận, tìm những dấu hiệu cho thấy những phản ứng của họ dành cho bạn.­

Trong suốt bài thuyết trình, bạn cần chuẩn bị nhận biết những cảm xúc mà khán giả gửi đến thông qua những phương tiện phi ngôn ngữ.­ Và bạn cũng cần trả lời họ một cách phù hợp; ­ví dụ như bằng cách chọn tốc độ nói, thay đổi ngôn ngữ, đặt một câu hỏi ứng khẩu, hoặc thậm chí lược bỏ hoặc thay đổi một vài phần trong bài nói của bạn.


Tại một buổi họp báo cáo kinh doanh toàn công ty, Carol, phó chủ tịch kinh doanh, sải bước mạnh mẽ đến bục phát biểu, tạm dừng trong vài giây để nhìn khán giả, sau đó kể một câu chuyện với cương vị là đại diện trong ngành về những ngày đầu của mình. Cô khéo léo chuyển từ câu chuyện của mình sang những đánh giá tích cực về triển vọng kinh doanh của công ty trong năm tới, bổ sung bài phát biểu của mình với các trang chiếu đầy màu sắc cho thấy sự tăng trưởng mạnh mẽ và các sản phẩm mới đầy thú vị trong các quy trình.­ Khi mô tả những sản phẩm đó, cô nhấn mạnh từ ngữ của mình bằng những cử chỉ sinh động.

Đã diễn tập kĩ lưỡng trước một nhóm nhỏ khán giả là những đồng nghiệp đáng tin cậy, những người cảm thấy thích thú với thông điệp và năng lượng của cô, giờ đây cô tự tin truyền tải tới gần khán giả hơn: ­Bước đến bên sân khấu, cô lướt nhìn căn phòng và thách thức khán giả của mình cam kết mở rộng mục tiêu kinh doanh mà sẽ đưa nhiều người trong số họ vào nhóm người chiến thắng thường niên.

Nhưng Carol cảm thấy có gì đó không đúng. Khán giả không biểu lộ loại nhiệt huyết cần có để khởi động một năm tuyệt vời hơn.­ Cô bắt đầu lo lắng: Chuyện gì đang diễn ra? Cô có thể làm gì để cứu vãn tình hình?

Chúng ta đều biết đến một Carol như vậy. ­(Chính bạn cũng có thể là cô ấy.) ­Chúng ta đều đã nghe những bài phát biểu tương tự như của cô ấy, những bài thuyết trình mà diễn giả dường như đều làm đúng mọi thứ, trừ một thứ không đúng —thứ mà chúng ta hầu như không xác định được.

Nếu được hỏi về những bài phát biểu này, chúng ta sẽ mô tả chúng là “có tính toán trước,” “không thành thật,” ” không thực tế,” hoặc “nửa vời.”  Chắc hẳn chúng ta không thể nói chính xác tại sao việc trình bày lại không hấp dẫn.­­ Chỉ vì diễn giả có vẻ như không chân thật.

Trong nền kinh tế khó khăn hiện nay, và đặc biệt do hậu quả của hàng loạt vụ bê bối liên quan đến một số cá nhân cấp giám đốc , nhân viên và cả cổ đông, mọi người ngày càng trở nên đa nghi hơn bao giờ hết.­ Tính chân thật—bao gồm khả năng­ giao tiếp chân thật với người khác­ đã trở thành một  đặc tính quan trọng trong khả năng lãnh đạo. Khi các nhà lãnh đạo có được đặc tính này, họ có thể truyền cảm hứng cho đồng nghiệp của mình nhằm thay mặt cho công ty kêu gọi những nỗ lực phi thường.­ Khi không có được đặc tính này, mọi người sẽ vẫn hoài nghi và rất ít nhân viên làm nhiều hơn mức tối thiểu cần thiết để đối phó.

Trong 22 năm làm việc với tư cách là một huấn luyện viên giao tiếp, tôi đã thấy đi thấy lại­ đối với bậc quản lý, việc giao tiếp chân thật trước đám đông khó như thế nào ­—cho dù họ rất tin tưởng vào thông điệp của mình. Tại sao loại giao tiếp này lại khó đến như vậy? Tại sao mọi người không thể chỉ đứng lên và nói ra sự thật?

Khoa Học Dạy Chúng Ta Những Gì

Câu trả lời nằm trong những bài nghiên cứu gần đây về những cách thức mà não của chúng ta nhận biết và xử lý giao tiếp.­ Cho đến bây giờ thì chúng ta đều biết rằng sức mạnh của giao tiếp phi ngôn ngữ – những gì mà tôi gọi là “cuộc trò chuyện thứ hai.” Nếu thông điệp nói và ngôn ngữ cơ thể của bạn không khớp với nhau, thì khán giả sẽ luôn phản ứng lại bằng thông điệp phi ngôn ngữ. Cử chỉ có ảnh hưởng hơn ngôn từ. Và điều đó đồng nghĩa rằng bạn không thể chỉ đứng dậy và nói ra sự thật. Bạn thường nghe người ta nói trước một bài phát biểu rằng­, “Tôi không muốn nói nhiều, cho nên tôi sẽ nói nhanh thôi.” Nhưng trong suốt bài thuyết trình, ngôn ngữ cơ thể sẽ phá hỏng ­sự đáng tin của anh ta. Bởi vì người đó đang trong tình trạng căng thẳng và không có sự chuẩn bị, anh ấy sẽ trình bày mọi thứ không theo trật tự. Bất kể thông điệp của người đó là gì đi nữa, có lẽ anh ấy cần học hỏi nhiều hơn trên con đường phía trước ­ không thể tạo ra sự tự tin ở một nhà lãnh đạo.

Vì vậy sự chuẩn bị cũng rất quan trọng. Tuy nhiên,cách diễn tập truyền thống, và cẩn thận như trường hợp của Carol—cũng thường không hiệu quả.­ Đó là bởi vì­ việc này thường gắn với tập huấn cụ thể về yếu tố phi ngôn ngữ —” duy trì giao tiếp bằng mắt,” “mở rộng cánh tay,” “bước ra từ phía sau bục phát biểu”—những yếu tố đó sau cùng làm cho diễn giả có vẻ giả tạo. Khán giả có thể thấy những toan tính trong đầu cô khi cô thực hiện các chuyển động.

Tại sao ngôn ngữ cơ thể được tính toán trước này lại bị xem là giả tạo? Và vào những lúc như thế này, nghiên cứu não bộ thể hiện tầm quan trọng của mình. Chúng tôi được biết rằng, với con người, loại giao tiếp thứ hai, giao tiếp phi ngôn ngữ thực tế xuất phát trước, ngay sau một cảm xúc hoặc một xung thần kinh dẫn truyền sâu trong não và ngay trước khi người ta thể hiện bằng lời.­ ­Thực ra, nghiên cứu chỉ ra rằng những cử chỉ tự nhiên và chưa được nghiên cứu của con người thường chỉ rõ những gì họ sẽ suy nghĩ và nói ra tiếp theo.

Bạn có thể cho từ ngữ là những lời giải thích thực-và-sau những cử chỉ của mình.  Đơn cử như một cái ôm chẳng hạn: Sự thôi thúc ôm một người bắt đầu trước khi ý nghĩ rằng bạn sẽ vui khi nhìn thấy anh ấy hay cô ấy được hình thành đầy đủ, đó là còn chưa nói đến việc biểu bộ rõ rang bằng lời.­ Hoặc nghĩ về một đoạn đối thoại điển hình: Nhấn mạnh, mâu thuẫn và bình  luận là những yếu tố đầu tiên của một cử chỉ.­ Chúng ta gật đầu một cách mạnh mẽ, lắc đầu, đưa mắt qua lại, tất cả những biểu cảm phản ứng của chúng ta trở nên thuần thục hơn—và mạnh mẽ hơn—những gì lời nói có thể làm được.

Nếu cử chỉ xảy ra trước suy nghĩ có ý thức và suy nghĩ xảy ra trước lời nói, thậm chí nếu không quá một phần giây—cũng làm thay đổi suy nghĩ của chúng ta về việc chuẩn bị bài phát biểu. Khi được tập huấn theo cách truyền thống, diễn tập những từng cử chỉ cụ thể một, các diễn giả đến cùng sẽ sử dụng những cử chỉ cùng lúc—hoặc thậm chí  chậm hơn sau khi—diễn giả phát biểu lời nói tương ứng. Mặc dù khán giả không hoàn toàn nhận thức được thứ tự bất thường ­này, bản năng đọc được ngôn­ ngữ cơ thể tự nhiên khiến họ cảm nhận được có gì đó không ổn—diễn giả đó không chân thật.

“Diễn Tập” Tính Chân Thật

Vậy thì nếu bản chất tự nhiên lẫn diễn tập truyền thống đều không mang lại giao tiếp thuyết phục, làm sao bạn có thể chuẩn bị cho một bài thuyết trình quan trọng­? Bạn phải tận dụng những phần tạo sự hung phấn cơ bản ẩn trong bài thuyết trình của mình. Những phần này gồm bốn mục tiêu đầy mạnh mẽ sau: cởi mở, kết nối, nhiệt huyết và lắng nghe. Mỗi mục tiêu trên quyết định hầu hết sự thành công của bài thuyết trình.

Ghi nhớ các mục tiêu trong đầu khi diễn tập các bài phát biểu. Thử luyện tập như vậy theo bốn cách, lần lượt tiếp nhận cách tư duy của mỗi mục tiêu , nên cảm nhận hơn là suy nghĩ cẩn thận về nó. Hãy quên ­việc diễn tập riêng biệt những cử chỉ cụ thể đi. Nếu bạn có thể thật sự nhận thức những cảm giác này, ngôn ngữ cơ thể của bạn ­sẽ tự kiểm soát chúng, diễn ra­ một cách tự nhiên và đúng thời điểm. (Cách tiếp cận được mô tả ở đây có thể giúp bạn cải thiện một số thông điệp ngôn ngữ của mình, làm chúng tương thích hơn với những thông điệp phi ngôn ngữ.) Khi bạn thực sự truyền tải bài phát biểu, tiếp tục chú trọng bốn mục tiêu đó.

Lưu ý, có một nghịch lý ở đây. Phương pháp này được phát minh nhằm đạt được tính chân thật qua việc làm chủ thành thục và tính toán trước cả một quá trình. Nhưng tính chân thật­ xuất phát từ bốn mục tiêu này, hay tôi còn gọi là “ý định”, mà tôi đã đề cập. Nếu bạn có thể áp dụng tất cả bốn mục tiêu về thể chất lẫn tinh thần, bạn có thể đạt được tính chân thực trong nhận thức lẫn thực tế, từ đó tạo được mối liên kết mạnh mẽ với khán giả.

Điều gì làm nên tảng cho một bài phát biểu chân thực

Để tạo được mối liên kết đó không hề dễ. Tôi sẽ đưa ra một vài lời khuyên giúp bạn tiếp cận được từng ý định tốt hơn.

Ý định cởi mở với khán giả Đây là điều đầu tiên và quan trọng nhất­ để tập trung vào việc diễn tập một bài phát biểu, bởi vì nếu khán giả thấy bạn khép kín, họ sẽ cho rằng bạn đang tự vệ— như thể họ là một mối đe dọa vậy. Không có nhiều cơ hội cho việc giao tiếp ở đây.

Làm sao để bạn trở nên cởi mở hơn? Thử hình dung bạn đang thuyết trình cho một người mà bạn hoàn toàn cảm thấy thoải mái—nửa kia của mình, bạn thân , con cái. Chú ý bối cảnh tưởng tượng đó sẽ trông như thế nào nhưng đặc biệt hơn là nó mang lại cảm giác gì Bạn cần đặt mình vào trạng thái này nếu bạn chuẩn bị giao tiếp chân thật với khán giả.

Nếu cảm thấy khó tạo ra hình ảnh tưởng tượng, hãy làm thử. Tìm một người bạn kiên nhẫn và buộc mình cởi mở với anh ấy hoặc cô ấy. Chú ý khung cảnh đó ra sao và, một lần nữa, bạn cảm thấy như thế nào. Đừng trí thức hóa quá: Nó hơi giống như việc bạn tập một cú đánh gôn hay một quả giao bóng tennis. Dù bạn có thể tạo những ghi chú tưởng tượng nhỏ về những gì mình sắp làm, chúng không nên chen vào quá trình ghi nhận cảm giác mà bạn đang nỗ lực để tái phỏng lại sau này.

Tính cởi mở nghe có vẻ đầy rủi ro đối với nhiều người. Tôi đã từng làm việc với một giám đốc điều hành rất đam mê­ với công trình của mình, nhưng khán giả của ông không phản ứng gì.  Ông nhận ra rằng từ khi còn nhỏ, ông đã học cách không biểu hiện cảm xúc rõ ràng về những điều có ý nghĩa nhất đối với mình. Chúng tôi đã phải thay thế trải nghiệm cảm giác này bằng một trong các cuộc trò chuyện với một người bạn thân mà ông rất háo hức muốn gặp.

Hãy cùng quay trở lại với Carol ( tổng hợp vài khách hàng). Khi cô luyện tập để cảm thấy cởi mở trong bài thuyết trình của mình, mặt cô bừng sáng với một nụ cười khi cô phát biểu, và hai vai thả lỏng. Cô nhận ra nếu không có ý định làm như vậy, cô trở nên quá nghiêm túc đến nỗi cô tự tách mình ra khỏi khán giả.

Thay đổi trong hành vi phi ngôn ngữ có thể tác động lên thông điệp lời nói, Tôi chứng kiến khách hàng bắt đầu phát biểu một cách thoải mái hơn—và chân thực hơn—vì ý định cởi mở cơ thể mang lại­ những biểu hiện chân thật hơn trong tư tưởng.

Ý định kết nối với khán giả. Một khi bạn bắt đầu cảm thấy cởi mở, bạn sẽ nhớ ngay được cảm giác và dáng vẻ đó, bạn sẽ sẵn sàng luyện tập cho bài phát biểu lần nữa, lần này tập trung vào khán giả. Suy nghĩ cẩn thận về ý muốn—nhu cầu—gắn kết với khán giả. Tưởng tượng rằng có một đứa trẻ mà bạn biết rất rõ không chú ý đến bạn. Bạn muốn thu hút sự chú ý của nó bằng mọi cách. Trong những trường hợp như vậy, đừng lên chiến lược, bạn chỉ đơn giản làm những gì bản thân cảm thấy tự nhiên và phù hợp. Bạn tăng ­cường độ hoặc âm lượng của giọng nói hoặc di chuyển lại gần hơn..

Bạn cũng muốn duy trì sự chú ý ­của khán giả. Đừng để khán giả sa vào những những suy nghĩ của họ thay vì theo kịp bạn. Tại đây, bạn có thể biến con trẻ thành một thiếu ­niên và hình dung sự khao khát duy trì vị khán giả dễ phân tâm này tập trung vào lời nói của bạn.

Nếu tính cởi mở là tiền cược để bạn bước vào cuộc chơi thì kết nối là những gì giữ chân khán giả. Giờ đây khi Carol có ý định kết nối với khán giả của mình, cô nhận ra rằng mình đã chờ đợi quá lâu—cho đến gần cuối của bài thuyết trình—để giao tiếp với khán giả. Cô bắt đầu bài thuyết trình tiếp theo bằng cách hướng đến khán giả, những người có đóng góp tích cực cho thành công về doanh số của công ty, hình thành nên mối liên kết xuyên suốt bài phát biểu của mình.

Ý định nhiệt huyết về đề tài của bạn. Tự hỏi bản thân, điều gì kiết nối sâu sắc với bạn nhất? Được và mất gì? Bạn  muốn bài thuyết trình của mình mang lại những kết quả gì? Bạn có phấn khởi về tương lai của công ty­ không? Hay lo lắng rằng chúng sẽ trở nên ảm đạm? Hay ­quyết tâm cải thiện tình hình?

Không chỉ tập trung vào những gì bạn muốn nói mà còn vào lý do bạn trình bày bài phát biểu này và bạn cảm thấy như thế nào. Hãy để những cảm xúc sâu lắng bộc lộ ( một khi bạn đã xác định được, bạn không cần phải gượng ép nữa) trong từng câu chữ khi bạn truyền tải trong lần diễn tập này. Sau đó hãy nâng mức cược cho bản thân: Hãy hình dung có một người trong số­ khán gỉả có quyền tước đoạt mọi thứ từ bạn nếu bạn không thể chiến thắng anh hoặc cô ta bằng những lập luận đầy đam mê của mình.

Tôi đã làm việc cùng một đối tác là cấp trên tại một công ty­ cố vấn, cô ấy muốn nói chuyện với đồng nghiệp của mình­ về vài điều ở công ty mà cô đánh giá cao và mong muốn truyền lại cho thế hệ tiếp theo khi cô sắp nghỉ hưu. Bài phát biểu của cô, khi cô chuẩn bị luyện tập, khá rõ ràng nhưng phần chú thích về tầm quan trọng của sự cam kết ­và lao động chăm chỉ thì lại nhàm chán. Khi cô bắt đầu tập trung vào cảm xúc trong bài phát biểu, cô nhớ lại ­mẹ mình, một vũ công, đã  truyền cho cô giá trị của lòng kiên trì bất chấp những trở ngại ra sao. Cô quyết định  tỏ lòng biết ơn bà trong bài diễn thuyết. Cô nói rằng mẹ mình, bây giờ đã 92 tuổi, chưa bao giờ để nỗi đau và những khó khăn trải qua trong nghề lất át đi niềm vui biểu diễn của bà. Măc dù diễn giả đã khóc trong lúc diễn tập nhưng niềm đam mê của cô đã biến bài diễn thuyết thành một kỉ niệm khó quên.

Bình thường hơn, Carol bắt đầu suy nghĩ về những gì mà mình đam mê bấy lâu—quyết tâm đánh bại một đối thủ đáng gờm—và điều đó thay đổi bài thuyết trình của cô như thế nào? Cô nhận thấy niềm đam mê này tiếp thêm năng lượng và sự phấn khởi cho công việc của mình. Cô truyền tải bài phát biểu sau với niềm đam mê đó và bài phát biểu đãtrở nên nhân văn, và gắn kết hơn.

Ý định lắng nghe khán giả. Bây giờ hãy bắt đầu suy nghĩ về những cảm nhận của khán giả khi bạn bước lên bắt đầu bài thuyết trình của mình. Họ có phấn khích về tương lai của mình hay không? Hay đang lo lắng về những tin xấu trong doanh số bán hàng? Có hi vọng nào họ có thể giữ được việc sau cuộc sát nhập không? Khi đang luyện tập, hãy tưởng tượng bạn đang quan sát khán giả cẩn thận, tìm những dấu hiệu cho thấy những phản ứng của họ dành cho bạn.

Dĩ nhiên, ý định tìm hiểu trạng thái cảm xúc của khán giả của bạn là yếu tố quan trọng nhất trong bài thuyết trình thật sự. Thường thì khán giả sẽ không nói chuyện với bạn nhưng họ sẽ gửi những đến bạn những thông điệp phi ngôn ngữ mà bạn cần chọn lọc và phản hổi.

Việc này thực không khó như ta luôn tưởng. Cùng làcon người với nhau, bạn cũng giống những khán giả mình, đều là những chuyên gia đọc ngôn ngữ cơ thể — nếu như bạn có ý định đó. Khi bạn đọc những thông điệp mà khán giả đang gửi đi bằng cơ thể họ, có thể bạn sẽ muốn bắt nhịp, thay đổi ngôn ngữ hoặc thậm chí thay đổi hoặc bỏ bớt vài phần trong bài diễn thuyết của mình. Nếu việc này hướng ­bạn gắn bó với khán giả tr­ong bài đối thoại, bằng cách hỏi một câu hỏi ứng khẩu—thì việc này tốt hơn rất nhiều.

Nếu vẫn còn thời thời gian cho việc hỏi đáp cuối bài thuy­ết trình, thì bạn nên yên tĩnh (cả về đầu óc lẫn cơ thể) tập trung chú ý lắng nghe khán giả giống như khi ai đó nói với bạn một điều rất quan trọng đến nỗi bạn không dám bỏ sót một từ nào cả. Nếu không suy nghĩ cẩn thận về vấn đề đó, bạn sẽ nhận thấy bản thân đang nghiêng về phía trước hoặc gật ­đầu—nếu bạn làm vậy, những cử chỉ đó sẽ xuất hiện một cách không tự nhiên bởi vì người khác bảo bạn làm như vậy.

Dĩ nhiên, lắng nghe và phản hồi khán giả giữa bài phát biểu đòi hỏi bạn phải thuộc lòng tài liệu của mình. Nhưng bạn cũng có thể tiếp nhận những thông tin mà người nghe nói với bạn và sử dụng thông tin ấy để cải thiện những bài thuyết trình của bạn sau này. Tôi đã làm việc với một  nhân viên chạy doanh số bán hàng cho một công ty, chị ta rất đỗi thành công và đã bắt đầu đi khắp thế giới để chia sẻ những bí quyết thành công đó của mình  cho người khác. Với việc chú ý lắng nghe cơ thể và ngôn từ khán giả, cô bắt đầu nhận ra rằng họ không chỉ muốn tiếp nhận những gì cô ta nói mà họ còn muốn trao gửi lại một điều gì đó cho cô. Bài phát biểu của cô tràn đầy cảm hứng, và khán giả của cô muốn tở lòng biết ơn đến cô. Vì vậy chúng tôi đã lên ý tưởng cho một nghi thức ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa ở phần kề cuối bài diễn văn của cô. Một hoạt động cho phép khán giả giao lưu, kết nối với người khác, và phần nào mang cho diễn giả nguồn cảm hứng mà cô đã lan tỏa đến mọi người.

Cùng quay lại Carol một lần nữa. Muốn khơi dậy nguồn cảm xúc của các vị khán thính giả của mình, Carol  bắt đầu có cái nhìn tổng quát về toàn bộ những bài diễn văn mà cô đã từng nhìn nhận một cách sai lầm, cô đã cho rằng  nhân viên bán hàng của cô cũng cảm thấy lo lằng về các đối thủ cạnh tranh chính. Từ đó, cô quyết tâm dành phần lớn thời gian ­đầu buổi thuyết trình tiếp theo  giải thích tầm quan trọng của mục tiêu kinh doanh. Điều này, cùng với mong muốn trở nên cởi mở, kết nối và nồng nhiệt đã đáp ứng được những phản hồi của khán giá, đồng thời giúp cô phát triển tốt hơn những kỹ năng của một diễn giả chân thật.

Đừng trí thức hóa quá: Việc luyện tập để cởi mở hơi giống như việc bạn tập một cú đánh gôn hay một quả giao bóng tennis.

Translated from: HBR

Advertisements